CHẬM MỘT BƯỚC - Trang 178

— Isa đi cùng anh ta. Nhưng nó bị ốm.

— Ốm?

— Dạ dày có vấn đề gì đó. Khi đó nó đã liệt giường một tuần rồi. Tôi

thấy nó rất xanh xao.

— Vậy là Isa có mặt trong cuộc nói chuyện?

— Nó chỉ dẫn đường thôi, rồi quay về nhà luôn.

— Cậu ấy đã hỏi ông bà về các bữa tiệc?

— Đúng.

— Cậu ấy muốn biết gì?

— Liệu chúng tôi có biết những người thường được mời không. Nhưng

tất nhiên là chúng tôi không biết rồi.

— Tại sao lại chắc chắn như thế?

— Trời ạ, thì đó là tụi thanh niên. Chúng đến bằng xe ôtô, và đi khỏi

cũng vậy.

— Cậu ấy còn hỏi gì nữa?

— Rằng đó có phải là những bữa tiệc giả trang không.

— Cậu ấy nói đúng như thế à?

— Đúng.

— Không phải đâu, – người vợ xen vào. – Anh ta hỏi có phải các thanh

niên đến dự tiệc ăn mặc giả trang hay không.

— Rồi sao? Họ có giả trang không?

Hai vợ chồng ngạc nhiên nhìn Wallander.

— Làm sao mà ông lại muốn chúng tôi biết điều đó được? Chúng tôi có

ở đó đâu. Chúng tôi không thuộc loại người rình mò sau riđô. Nếu có nhìn
thấy gì đó thì chỉ là hoàn toàn tình cờ thôi.

— Vậy là ông bà có nhìn thấy gì đó?