CHẬM MỘT BƯỚC - Trang 225

Nếu có thể, Wallander sẵn sàng gọi điện cho người bác sĩ mà ông vừa

gặp để xin lời khuyên. Nhưng điều gì đó ngăn cản ông làm điều đó, đẩy
ông đi theo một hướng khác.

— Nói cho tôi về bữa tiệc đó đi, – ông nói.

— Tại sao?

Ông ngạc nhiên. Làm thế nào mà một giọng nói mảnh đến thế lại có thể

trở nên cương quyết vậy được? Nhưng cùng lúc, cô không tỏ ra thực sự thù
địch. Những câu trả lời tùy thuộc hoàn toàn vào cách ông đặt câu hỏi.

— Bởi vì tôi tự hỏi. Bởi vì mẹ Astrid thấy lo lắng.

— Đó là một bữa tiệc bình thường.

— Nhưng các bạn cải trang. Theo kiểu trang phục thời Bellman.

Cô không thể biết ông có thông tin đó từ đâu. Và có một nguy cơ. Cô có

thể đóng kín mình lại. Ở một khía cạnh khác, một lát nữa có thể sẽ không
nói chuyện với cô được nữa, khi cô đã biết tin về cái chết của những người
bạn.

— Thỉnh thoảng chúng tôi làm vậy. Ăn mặc giả trang.

— Tại sao?

— Chỉ là một trò vui thôi.

— Chuyển từ thời này sang thời khác, theo ý thích?

— Phải.

— Lúc nào cũng là thời Bellman à?

— Chúng tôi không bao giờ lặp lại, – cô nói, giọng hơi có vẻ khinh miệt.

— Tại sao?

Cô không trả lời. Wallander hiểu ngay rằng điều đó quan trọng. Ông tìm

cách tiếp cận theo một hướng khác.

— Liệu có biết được người ta ăn mặc như thế nào vào thế kỷ mười hai

không?

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.