CHẬM MỘT BƯỚC - Trang 231

thủ hỏi luôn cô về Isa Edengren.

— Trong số những người có ý định tự tử, người ta tìm được rất nhiều

người có sức khỏe đáng kinh ngạc. Tôi có cảm giác là Isa Edengren thuộc
vào số đó.

Ông có thể có một cốc cà phê không? Cô chỉ cho ông máy bán ở tầng

dưới.

Wallander bấm số điện thoại nhà bác sĩ. Một đứa trẻ trả lời máy, rồi

người vợ, cuối cùng là người chồng.

— Tôi đã đánh giá sai tình hình. Thật ra thì phải nói sự thật với cô ấy

ngay tối nay. Nếu không ngày mai, cô ấy sẽ biết tin, theo một cách thức mà
chúng ta sẽ không kiểm soát được. Nhưng cô ấy sẽ phản ứng như thế nào?

Người bác sĩ hiểu ra vấn đề và hứa sẽ đến ngay. Wallander lên đường đi

tìm máy bán cà phê tự động. Khi cuối cùng tìm được nó, ông nhận ra là
mình không có tiền xu. Một ông già đi cà nhắc tiến lại gần, đẩy trước mặt
mình cái giá đỡ có bánh xe. Wallander thận trọng nhờ ông ta đổi tiền cho
mình. Ông ta lắc đầu và đưa cho ông mấy xu lẻ đủ để mua cà phê.
Wallander đứng chôn chân ở đó, tờ giấy bạc cầm trên tay.

— Tôi sắp chết rồi, – ông già nói. – Trong khoảng ba tuần nữa. Lúc đó

tiền để làm gì?

Ông ta chầm chậm đi khỏi trong hành lang; ông ta khiến người ta nghĩ là

người đang ở tâm trạng tuyệt vời. Rất ngạc nhiên, Wallander đưa mắt nhìn
theo ông ta. Rồi ông bấm nhầm nút và máy nhả ra cho ông một cốc cà phê
sữa. Có thể nói là không bao giờ ông uống loại nước đó. Ông đi thang máy
xuống. Ann-Britt Hoglund vừa đến nơi. Vẻ mặt nhợt nhạt, mắt thâm quầng,
cô báo cho ông là họ chưa tìm được những dấu vết quan trọng ở hiện
trường. Sự kiệt sức hiện rõ trong giọng nói của cô. Tất cả chúng ta đều kiệt
sức
, ông nghĩ - ngay cả trước khi đi qua được tầng trên cùng của cơn ác
mộng
.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.