CHẬM MỘT BƯỚC - Trang 232

Ông tóm tắt cho cô cuộc nói chuyện với Isa Edengren. Cô nhướng mày

khi ông nói đến giọng nói Svedberg thu trong băng. Ông cũng nói ngay cho
cô kết luận duy nhất ông thấy hợp lý: Svedberg biết, hoặc ít nhất là ngờ
rằng, ba thanh niên chưa bao giờ đi du lịch..

— Làm sao mà cậu ấy biết được điều đó? Trừ khi cậu ấy ở đúng trung

tâm các sự kiện…

— Đặc biệt điều đó nói cho chúng ta một việc khác. Theo một cách nào

đó, quả đúng là vậy, cậu ấy nằm ở trung tâm các sự kiện. Nhưng cậu ấy
không biết tất cả. Nói một cách khác, nếu không thì cậu ấy không cần phải
thẩm vấn Isa Edengren.

— Như thế thì có nghĩa là Svedberg đã không giết họ. Dù thế nào, không

ai thực sự nghiêm túc nghĩ đến giả thuyết đó.

— Đã từng có lúc tôi nghĩ đến điều đó. Giờ thì khác rồi. Tôi tin là chúng

ta có thể liều bước thêm một bước. Vài ngày sau ngày Saint-Jean, Svedberg
bắt đầu đặt những câu hỏi cho thấy là cậu ấy biết điều gì đó. Điều gì?

— Rằng họ đã chết?

— Không nhất thiết. Cái mà cậu ấy chắc chắn, là điều chúng ta đã biết

trước khi tìm thấy những cái xác.

— Nhưng cậu ấy e ngại điều gì?

— Đó chính là câu hỏi quyết định. Sự lo lắng của Svedberg xuất phát từ

đâu? Nỗi sợ? Hay sự nghi ngờ?

— Có thể là cậu ấy biết điều gì đó mà chúng ta không biết chăng?

— Dù thế nào đi nữa thì cũng phải có một chi tiết khiến cậu ấy thấy nghi

ngờ. Có thể đó chỉ là một linh cảm, chúng ta không thể biết được. Nhưng
cậu ấy không nói gì về chuyện đó cho chúng ta. Cậu ấy muốn tự mình làm
sáng tỏ chi tiết. Cậu ấy xin nghỉ phép và bắt đầu cuộc điều tra riêng. Cậu ấy
tỏ ra rất hăng hái và tỉ mỉ.

— Thế thì sao? Cậu ấy biết gì?

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.