CHẬM MỘT BƯỚC - Trang 235

Cô run lên.

— Tại sao? Bà ta thì có liên quan gì đến tôi?

Giọng cô trở nên sắc nhọn. Wallander cảm thấy rất khó ở.

— Tôi không có lựa chọn nào khác. Cô ở trạng thái hôn mê khi tôi tìm

thấy cô. Trong trường hợp đó, chúng tôi phải báo tin cho người thân.

Cô định nói thêm điều gì đó, có thể là một lời phản đối, nhưng ngừng lại.

Rồi cô òa khóc. Bác sĩ ra hiệu bảo họ đi ra. Trong hành lang, Wallander
nhận ra ông đang toát mồ hôi.

— Lần nào cũng tồi tệ hơn lần trước đó. Tôi nghĩ là tôi sẽ không chịu

được lâu nữa đâu.

Họ rời khỏi bệnh viện. Buổi tối rất ấm. Wallander đưa chìa khóa xe cho

Ann-Britt.

— Cậu ăn chưa?

Cô lắc đầu.

• • •

Họ dừng lại trước một kiôt bán xúc xích trên đường đi Malmo - nơi hôm

trước hoặc hôm trước nữa Wallander đã ăn. Họ im lặng kiên nhẫn đợi cho
đến khi những thành viên cuối cùng của một nhóm vận động viên điền kinh
Vadstena gọi xong đồ ăn. Rồi họ ăn trong xe. Wallander đói ngấu. Tuy
nhiên, ông không thấy thèm ăn.

Sau khi đã xong, họ nán lại thêm một lúc.

— Ngày mai tất cả sẽ được công khai, – cô nói. – Khi ấy chuyện gì sẽ

xảy ra?

— Trong trường hợp tốt nhất, chúng ta sẽ có được những thông tin có

ích. Trong trường hợp xấu nhất, chúng ta sẽ bị buộc tội là thiếu khả năng.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.