CHẬM MỘT BƯỚC - Trang 237

Ông chọn cách không nói gì và chỉ gật đầu chào mọi người. Hansson mệt

mỏi nhìn ông.

— Khi nào chúng ta bắt đầu.

Wallander nhìn đồng hồ đeo tay.

— Kém mười lăm. Martinsson có ở đây không?

— Đang trên đường đến.

— Còn Lisa?

— Trong phòng ấy. Tôi nghĩ là ở Lund hẳn là hết sức nặng nề với bố mẹ

của họ. Mỗi cặp vợ chồng lần lượt đến nhận xác con. Nhưng Eva Hillstrom
đến một mình, có vẻ như vậy.

Wallander không trả lời. Ông đi thẳng đến phòng Lisa Holgersson. Ông

nhận ra cửa đang mở hé. Bà đang ngồi, hoàn toàn bất động. Đôi mắt sáng
rực. Ông gõ nhẹ và đẩy cửa. Bà ra hiệu cho ông vào.

— Tôi hy vọng là chị không hối tiếc là đã đi Lund chứ?

— Không có gì để hối tiếc cả. Nhưng anh có lý. Thật là kinh khủng.

Không thể có từ nào diễn tả được. Phải nói gì với họ đây? Những ông bố bà
mẹ đến nhận xác con mình vào một ngày đẹp trời tháng Tám. Bên kỹ thuật
đã làm việc rất nhiều để cải thiện tình hình mấy cái xác. Nhưng không thể
che giấu được hoàn toàn sự thật là họ đã như vậy từ lâu rồi.

— Hansson nói với tôi là Eva Hillstrom đã đến một mình?

— Phải. Chính bà ấy lại là người tỏ ra bình tĩnh hơn cả. Có khả năng là

vì bà ấy đã chờ đợi điều đó sẵn rồi.

— Bà ấy sẽ buộc tội chúng ta. Có thể là có lý. Bà ấy sẽ nói là chúng ta đã

không làm gì cả.

— Anh thực sự nghĩ thế à?

— Không. Nhưng tôi không biết ý kiến của tôi có giá trị gì hay không.

Nếu chúng ta có nhiều người hơn, tình hình có thể đã rất khác. Có cả vấn
đề kỳ nghỉ nữa. Chúng ta sẽ luôn tìm được cách giải thích. Nhưng, xét cho

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.