CHẬM MỘT BƯỚC - Trang 239

Wallander bèn bắt đầu thuật lại cuộc gặp ở bệnh viện. Ông đã nghĩ đến

việc mang theo máy nghe và cuộn băng cassette; họ im lặng lắng nghe
giọng của Svedberg. Sự khó ở có thể cảm thấy rõ ràng ở quanh bàn, nhưng,
khi ông nói lời kết luận - Svedberg biết điều gì đó, và có thể là vì thế mà
anh đã bị giết - ông cảm thấy bầu không khí kiệt sức bỗng tan biến.

Ông đẩy cái máy nghe ra xa và thả hai bàn tay rơi xuống bàn. Ông không

có chút ý tưởng gì về việc sẽ phải tiếp tục ra sao. Ông dò dẫm tìm kiếm một
sợi dây dẫn đường.

Cuộc họp kéo rất dài. Đến một thời điểm nào đó, nhóm điều tra vượt

được qua luôn cả sự kiệt sức và cảm giác chán ngán.

Một cuộc săn thú, Wallander nghĩ, có thể diễn ra trong một khung cảnh

tưởng tượng cũng như ở một địa điểm có thật. Đó chính là việc lúc này
chúng ta đang làm. Chúng ta đang làm việc theo phương pháp răng lược,
không phải với những bờ bụi cây cối, mà với những nhận xét nhỏ nhặt
nhất. Tiến trình công việc giống hệt như vậy.

Không lâu sau nửa đêm, họ nghỉ một lát, và Wallander đi vào toalet. Ông

đi tiểu, uống nước thật lâu ở vòi. Khi cuộc họp tiếp tục, Martinsson ngồi
nhầm vào chỗ của Svedberg. Anh vội đứng dậy. Wallander thấy miệng khô
khốc và nửa đầu đau dữ dội. Nhưng ông nghiến răng lại và tiếp tục. Trong
lúc nghỉ, ông cũng ghé qua phòng để gọi cho bệnh viện. Sau một lúc chờ
đợi khá lâu, ông nói chuyện được với nữ y tá đã chích máu ở đầu ngón tay
ông một lúc trước.

— Isa đang ngủ, – cô trả lời ông. – Cô ấy xin một viên thuốc ngủ, nhưng

dĩ nhiên là chúng tôi không thể đưa được. Nhưng dù sao cô ấy cũng ngủ
được.

— Bố mẹ cô ấy có gọi điện không? Mẹ cô ấy?

— Chỉ có một người đàn ông, tự giới thiệu là hàng xóm.

— Lundberg?

— Đúng rồi.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.