CHẬM MỘT BƯỚC - Trang 243

Wallander gật đầu.

— Chúng ta phải đi từng bước. Không ý tưởng nào bị loại trừ cả.

— Đó là những cái ly, – Nyberg chậm rãi nói tiếp, – vẫn còn rượu vang

trong hai cái. Một ít cặn đáy trong một cái, nhiều hơn ở trong cái còn lại,
trong khi lẽ ra rượu đã phải bay hơi từ lâu rồi, dĩ nhiên. Nhưng điều làm tôi
ngạc nhiên hơn cả, là không hề thấy có ruồi nhặng hoặc côn trùng. Lẽ ra
phải có chứ. Ai cũng biết điều gì xảy ra khi để một ly rượu vang ngoài trời
trong đêm. Sáng ra, người ta sẽ thấy có côn trùng chết ở trong đó. Còn
trong mấy cái ly kia, không có gì hết cả.

— Kết luận của anh là gì?

— Tôi cho là những cái ly ở đó từ chưa lâu khi Leman phát hiện ra

những cái xác.

— Bao nhiêu giờ?

— Tôi không thể trả lời câu hỏi đó được.

— Những gì còn lại của cuộc picnic nói trái ngược với anh, – Martinsson

xen vào. – Thịt gà thối, xalat mốc, bơ bốc mùi, bánh khô đét. Đồ ăn không
thể phân hủy nhanh đến thế được.

Nyberg nhìn anh chằm chằm.

— Đó không phải chính xác là điều mà chúng ta đang nói à? Một vụ dàn

cảnh: người ta đặt vào đó những cái ly, rót một ít rượu vào. Đồ ăn mốc có
thể được chuẩn bị từ trước và sau đó đặt vào mấy cái đĩa.

Nyberg vẫn hết sức tự tin, như từ khi bắt đầu lên tiếng.

— Có thể chứng minh được điều đó. Chúng ta sẽ sớm biết rượu có trong

những cái ly đó đã bị tiếp xúc với không khí từ bao lâu. Chúng ta sẽ có thể
hình dung ra rất nhiều điều. Nhưng tôi đã có một ý kiến về vấn đề này. Nếu
vợ chồng Leman quyết định đi chơi vào ngày hôm kia, chắc chắn là họ đã
không tìm thấy gì cả.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.