CHẬM MỘT BƯỚC - Trang 346

khả năng của mình.

Khuôn mặt vô cảm của Thurnberg thay đổi hoàn toàn. Nó trở nên trắng

bệch.

— Mang đến cho tôi những lời bình luận của ông, – Wallander nói. –

Nếu chúng có cơ sở, chúng tôi sẽ xem xét. Nhưng đừng có hy vọng từ tôi
một bức thư.

Ông đi ra và đóng sầm cửa lại. Ann-Britt Hoglund, đang đi về phòng

mình, quay đầu lại.

— Ổn chứ?

— Cái thằng công tố viên ngu ngốc đó cứ cằn nhằn mãi không thôi.

— Tại sao?

— Chúng ta không đủ hiệu quả. Chúng ta không có phương pháp. Tôi thì

tôi không thấy có cách làm việc nào khác cả.

— Chắc là ông ta chỉ muốn nhắc cậu biết ai mới là ông chủ thôi.

— Thế à? Thế thì nhầm người rồi.

Ông đi theo cô vào phòng và ngồi phịch xuống ghế phôtơi. Ann-Britt

nhìn thẳng vào ông.

— Vừa rồi thật ra đã xảy ra điều gì? Khi cậu ngất đi ấy?

— Tôi ít ngủ quá. Nhưng giờ thì khỏe rồi.

Ông có cùng cảm giác khi ở với Linda hai tháng trước. Cô không tin

ông.

Martinsson xuất hiện ở cửa.

— Tôi có làm phiền không?

— Không, vào đi. Đúng lúc chúng ta cần nói chuyện đây. Hansson đâu

rồi?

— Đi lo vụ mấy cái xe rồi.