CHẬM MỘT BƯỚC - Trang 446

— Có nguy cơ nào để ông nhầm lẫn không? Dù sao thì những chuyện đó

xảy ra cũng lâu rồi.

— Svedberg chưa bao giờ nói với tôi là có người khiếu nại cậu ấy.

— Thường thì cậu ấy nói về công việc của mình à?

— Thỉnh thoảng. Nhưng cậu ấy rất quan tâm đến chuyện không bao giờ

để lộ bí mật nghề nghiệp.

— Có bao giờ cậu ấy nói về tôi không?

— Tại sao lại có câu hỏi đó?

— Có thể là vì tò mò.

— Cậu ấy có lúc nhắc đến tên anh. Lúc nào cũng là để ca ngợi.

Wallander uống nốt tách cà phê của mình và nói tiếp.

— Như vậy là ông hoàn toàn chối là đã gặp Nils Stridh ngoài lần duy

nhất ở ngân hàng phải không?

— Đúng.

Ông hiểu là sẽ không moi được điều gì. Sundelius đang ở trong trạng thái

tự vệ. Wallander tin là ông ta không nói thật, và ông rất muốn biết tại sao.

— Tôi đã hứa với ông là sẽ báo tin đám tang. Ngày kia, thứ Ba, vào lúc

mười bốn giờ.

— Tôi đã đọc được thông báo trên báo.

Điều này Wallander không đoán được trước. Ông muốn đứng dậy.

Nhưng còn một câu hỏi nữa.

— Svedberg có kẻ thù không?

— Theo tôi biết thì không.

— Có bao giờ ông thấy cậu ấy có vẻ lo lắng không? Hoặc là sợ?

— Không. Đó là một người hết sức cân bằng. Mặt khác đó cũng là một

điều kiện để chúng tôi có thể chơi được với nhau.