CHẬM MỘT BƯỚC - Trang 50

— Tôi có nhiều thư của Lena ở nhà lắm.

— Một cái là đủ. Nửa trang thôi.

— Đồng ý. Sẽ có người đến lấy à?

— Tôi nghĩ là tự tôi sẽ đến. Tôi sẽ đến trong hai mươi phút nữa.

Wallander tiếp tục tìm trong danh bạ. Ở Simrishamn, chỉ có một người

đăng ký tên là Boge. Wallander bấm số và sốt ruột chờ. Ông đã sắp bỏ máy
thì có người trả lời.

— Klas Boge.

Giọng nói rất trẻ. Chắc là một người em trai của Martin. Ông tự giới

thiệu.

— Bố mẹ cháu có nhà không?

— Không, họ đi ăn tối với hội đánh golf rồi.

Wallander ngần ngừ. Nhưng cậu bé có vẻ lanh lợi.

— Cháu có giữ một bức thư nào của anh Martin không?

— Hè này thì không. Tôi không nhận được gì từ Hamburg, nếu đó là

điều ông muốn biết.

— Nhưng có thể là trước đó?

Cậu bé suy nghĩ.

— Tôi có một bức thư anh ấy gửi từ Mỹ vào năm ngoái.

— Viết tay à?

— Vâng.

Wallander ngần ngừ. Ông nên lấy xe đi đến Simrishamn hay đợi đến

ngày mai?

— Tại sao ông lại muốn có một bức thư của anh tôi?

— Chỉ để xem nét chữ thôi.

— Thế thì tôi có thể fax cho ông. Nếu cần gấp.