CHẠM YÊU - Trang 159

trưa. Tôi uống một lon Diet Coke, còn anh ấy ngốn ngấu một cây bánh Fig
Newton.

- Dexter, trời nóng quá.

- Thôi nào, - anh ấy nói, đặt một tay lên chân tôi. - Anh đánh cược với em
đấy.

- Không.

- Sợ à?

- Không.

Anh ấy nghiêng đầu, rồi lắc lắc đầu gối tôi. Chân anh, tất nhiên, đang nhịp
nhịp.

- Bắt đầu đi nào. Bà ta chuẩn bị bước vào rồi kìa. Khi cánh cửa đóng lại thì
bắt đầu tính giờ nhé.

- Ôi Chúa ơi, - tôi thốt lên, - cá cái gì đây?

- Năm đô la.

- Chán lắm. Và quá dễ nữa.

- Mười đô.

- Được rồi. Và anh phải mua bữa tối.

- Chốt.

Chúng tôi cùng dõi theo người phụ nữ mặc quần soóc hồng và áo thun ngắn