CHIẾC ÁO XƯỜNG XÁM MÀU HOA ĐÀO - Trang 102

- Anh Sơn ơi! Tôi nói vi anh Sơn chuyn này: tôi không

phi người Mán, anh Sơn biết chưa?

Sơn biết chuyn ấy đã lâu, t khi mi đến lũng. Nhấn

thường hay nói, nhưng lần nào Nhấn nói li cũng như nói
m
t chuyn mi l. Tuy nhiên, Sơn đã hiu khi nào Nhấn
muốn nói l
i như vy là trong lòng Nhấn đương có mt
điều ng
m nghĩ va như buồn bã, va như tin yêu. Cho nên
S
ơn im lng, Sơn đi Nhấn nói. Phi, Nhấn không phi
ng
ười Dao. Dù cái áo tay chàm rng rách lướp tướp kia, dù
mái tóc kín gáy l
i xõa xuống khuôn mt sm như mt người
ngồi khói c
mùa đông va bước ra ca rng kia, ai ch mi
tho
t trông tầm vóc người nh ln và con mắt sắc, vành
cằm n
, cũng biết được Nhấn không phi người Dao.

Nhấn nói:

- Năm xưa, m tôi bán tôi lên Mán, tôi va đi va khóc, tôi

bo: “M đ cho ta kh mt mình thế này, bao gi ta biết
cầm dao thì ta đi giết chết m
”. Nhưng đến khi tôi nhn,
bố nuôi tôi đem tôi xuống cho g
p li m, thấy m ch
khóc thì tôi cũng khóc, không còn nh đến con dao na.
M
i biết m con tôi ai cũng kh c, không biết làm thế
nào cho hết đ
ược!

Nói đến đấy Nhấn li khóc:

- Năm ngoái, tôi trốn xuống Mường Cơi tìm không thấy

m đâu. Chết đói hay Tây giết, châu đoàn giết mất rồi.
Anh S
ơn à, mùa này xong tôi li xuống tìm m tôi.

- Nếu tìm thấy thì Nhấn đón m lên trên nương này.