CHIẾC ÁO XƯỜNG XÁM MÀU HOA ĐÀO - Trang 123

A S về. Ông lão nh ngay câu nói ca thống lý Pá Tra

do trước: cho con gái về nhà thống lý thì được tr n. Chao
ôi! Thế là cha m
ăn bc ca nhà giầu t kiếp trước, bây gi
người ta bắt con tr n. Không th làm thế nào khác được
rồi.

Có đến hàng mấy tháng, đêm nào M cũng khóc.

Mt hôm, M trốn về nhà, hai tròng mắt còn đ hoe.

Trông thấy bố, M quì ly, úp mt xuống đất, nc n. Bố
M
cũng khóc, đoán biết lòng con gái:

- Mày về chào ly tao đ mày đi chết đấy à? Mày chết

nhưng n tao vn còn, quan li bắt tao tr n. Mày chết rồi
thì lấy ai làm n
ương ngô tr được n người ta, tao thì ốm
yếu quá rồi. Không đ
ược, con ơi!

M ch bưng mt khóc. M ném nắm lá ngón xuống

đất. Lá ngón M đã tìm hái trong rng, M vn giấu trong
áo. Thế là M
không đành lòng chết. M chết thì bố M
còn kh hơn bao nhiêu lần bây gi. M đành tr li nhà
thống lý.

Lần lần, mấy năm qua, mấy năm sau, bố M chết.

Nhưng M không còn nghĩ đến M có th ăn lá ngón t t.
lâu trong cái kh, M quen rồi. Bây gi thì M tưởng mình
cũng là con trâu, cũng là con ng
a. Là con nga phi đi cái
tàu ng
a nhà này đến cái tàu nga nhà khác. Con nga ch
biết vic ăn c, biết đi thồ mà thôi.

M cúi mt, không nghĩ ngi na, mà lúc nào cũng ch nh

đi nh li nhng vic giống nhau, tiếp nhau v ra trước mt,