CHIẾC ÁO XƯỜNG XÁM MÀU HOA ĐÀO - Trang 126

Chng năm nào A S cho M đi chơi Tết. M cũng chng

buồn đi.

M ngồi xuống giường, trông ra cái ca s l vuông m

m trăng trắng. Đã t nãy, M thấy phơi phi tr li, trong
lòng đ
t nhiên vui sướng như nhng đêm Tết ngày trước. M
tr lắm. M vn còn tr. M muốn đi chơi. Bao nhiêu người
có chồng cũng đi ch
ơi ngày Tết. Huống chi A S vi M,
không có lòng v
i nhau mà vn phi vi nhau. Nếu có
nắm lá ngón trong tay lúc này, M
s ăn cho chết ngay, ch
không buồn nh li na. Nh li, ch thấy nước mắt a ra.

Mà tiếng sáo gi bn yêu vn lng lơ bay ngoài đường.

Anh ném pao, em không bắt

Em không yêu, quả pao rơi rồi...

Lúc ấy, A S va đâu về, li đang sắp đi na. A S thay

áo mi, khoác thêm hai vòng bc vào c rồi bt cái khăn
trắng lên đầu. Có khi nó đi mấy ngày mấy đêm. Nó còn
m
ưốn rình bắt nhiều người con gái na về làm v. Cũng
ch
ng bao gi M nói gì.

Bây gi M cũng không nói. M đến góc nhà, lấy ống

m, xắn mt miếng b thêm vào đĩa đèn cho sáng.

Trong đầu M đang rp rn tiếng sáo. M muốn đi

chơi. M cũng sắp đi chơi. M cuốn li tóc. M vi tay lấy
cái váy hoa vắt
phía trong vách. A S đang sắp bước ra,
b
ng quay li, lấy làm l. Nó nhìn quanh, thấy M rút thêm
cái áo. A S
hi: