CHIẾC ÁO XƯỜNG XÁM MÀU HOA ĐÀO - Trang 137

đêm, M dy ra thi la hơ tay, hơ lưng, không biết bao
nhiêu lần.

Thường khi đến gà gáy sáng, M ngồi dy ra bếp sưởi

mt lúc tht lâu thì các ch em trong nhà mi bắt đầu thc,
ra dóm lò bung ngô, nấu cháo l
n. Ch chp mắt được tng
lúc, M
thc sưởi la suốt đêm.

Mi đêm, khi nghe tiếng phù phù thi bếp, A Ph li m

mắt. Ngn la sưởi bùng lên, cùng lúc ấy thì M cũng nhìn
sang, thấy mắt A Ph
trng trng, mi biết người b trói
đ
ng còn sống. Mấy đêm nay như thế. Nhưng M vn thn
nhiên th
i la, hơ tay. Nếu A Ph là cái xác chết đng đấy,
cũng thế thôi. M
vn tr dy, vn sưởi, M ch biết, ch còn

vi ngn la. Có đêm A S cht về, thấy M ngồi đấy, A

S nga tay đy M ngã xuống ca lò. Nhưng đêm sau M
vn ra sưởi như đêm trước.

Lúc ấy đã khuya, trong nhà đã ng yên. M tr dy thi

la, ngn la bp bùng sáng lên. M lé mắt trông sang,
thấy hai mắt A Ph
vn m. Mt dòng nước mắt lấp lánh
bò xuống hai hõm má đã xám đen l
i. Thấy tình cnh như
thế, M li nh li đêm hôm trước A S trói M, M cũng đã
ph
i trói đng như thế kia. Nhiều lần khóc, nước mắt
ch
y xuống ming, xuống c, không biết lau đi được. Tri
ơ

i, nó bắt trói đến chết, nó bắt mình đến chết cũng

thôi, ngày trước ông nó, c nó đã trói đến chết nhiều
ng
ười đàn bà cũng cái nhà này. Chúng nó tht đc ác. Cơ
chng này ch đêm mai là A Ph chết, chết đau, chết đói,
chết rét, ph
i chết. Ta là thân đàn bà, nó đã bắt ta về
trình ma nhà nó rồi thì ch
còn biết đi ngày rũ xương