CHIẾC ÁO XƯỜNG XÁM MÀU HOA ĐÀO - Trang 139

A Ph cht hiu.

Người đàn bà khốn khó đó va cu mình.

A Ph nói: “Đi vi tôi”. Hai người lng lng đ nhau lao

chy xuống dốc núi.

Hai người đi liền hơn mt tháng. Đi truyền trên nhng

triền núi cao ngất, lốm đốm nhà, thấp thoáng rung,
đất đ
, suối trắng tinh, trông thấy nhà trước mt mà
mấy ngày ch
ưa ti. Đi t Hồng Ngài xuống qua vùng
ru
ng Mường Quài ca người Thái, đi t Nm Cắt sang
Chống Chia, t
Chống Chia qua dốc Lùng Chùng Phng
l
i tr về b sông Đà gia châu Phù Yên sang châu Mai Sơn,
là ch
đầu mối giao thông ca ngoài vùng t do và các khu
du kích c
a các dân tc Thái, Dao, Mèo bên kia sông, rồi
về trong nh
ng làng Mèo đ ho lánh vùng Phìn Sa. Xa
lắm rồi, nhà thống lý Pá Tra không đu
i được na - hai
ng
ười nghĩ thế.

Ròng rã hơn mt tháng, ăn rau rng, c nâu, mc nhĩ, đi

va hết mùa mưa mi ti Phìn Sa.

Hai người ti Phìn Sa thì đấy không ai còn biết đấy là

A Ph, người n nhà thống lý, cũng không ai còn biết
đấy là M
, con dâu gt n ca nhà thống lý. Ng đấy là hai
v
chồng mt nhà đông anh em làng bên kia dốc Lùng
Chùng Ph
ng, rung v được ít mà ming ăn thì nhiều, cho
nên anh em, v
chồng phi chia ra, đem nhau đi tìm ăn nơi
khác. Hai ng
ười nhn là v chồng. Mà tht thì A Ph và M
đã thành v chồng t nhng hôm vượt rng vượt núi sang.