CHIẾC ÁO XƯỜNG XÁM MÀU HOA ĐÀO - Trang 138

đây, chết thế nào cũng được… Người kia thì vic gì mà phi
chết thế… M
phng phất nghĩ như vy.

Đám than đã vc la. M không thi, cũng không đng

lên. M nh li đi mình, M li tưởng tượng như có th mt
lúc nào, biết đâu A Ph
chng đã trốn được rồi, lúc ấy
bố con Pá Tra s
bo M ci trói cho nó, M liền phi đng
chết thay vào đấy, M
phi chết trên cái cc ấy. Nghĩ
thế, trong tình c
nh này, thế mà M không thấy s

Lúc ấy, trong nhà đã tối bưng, M rón rén bước li, A

Ph vn nhắm mắt, nhưng M tưởng tượng như A Ph đương
biết ng
ười bước ti… M rút con dao nh cắt lúa, cắt nút
dây mây. A Ph
c th phè tng hơi, không biết mê hay tnh.
Lần lần đến lúc g
được hết dây trói người A Ph thì M
cũng hốt hong, M ch thì thào được mt tiếng “Đi đi…”,
rồi M
nghn li. A Ph bng khuu xuống, không bước ni.
Nh
ưng trước cái chết có th đến nơi ngay, A Ph li qut sc
vùng lên, ch
y.

M đng lng trong bóng tối.

Bng M cũng vt chy ra.

Tri tối lắm. Nhưng M vn băng đi. M đui kp A Ph,

chy, chy xuống ti lưng dốc. M nói, th trong hơi gió
thốc l
nh buốt.

- A Ph cho tôi đi.

A Ph chưa kp nói, M li nói:

- đây thì chết mất.