CHIẾC ÁO XƯỜNG XÁM MÀU HOA ĐÀO - Trang 143

lắng giàn gia ra.

Mt bui, A Ph chy về. B quần áo chàm vn rách tơi t

thế. Nhưng trên đầu, đã b cắt ct cái đuôi tóc, mất c cái
hoa r
i mi khi dài xuống đến vai.

Người làng ra hi thăm. A Ph va k va chi:

- Con chó đ ra thằng Tây! Nó trói, bắt nằm hai ngày

mt ch vi con ln. Nó bo Phìn Sa nuôi cán b, nên bắt
tôi về b
tù. Tôi bo: tao không biết cán b đâu, tao không
biết nuôi ai, t
khi tao về đây tao ch biết có mày đến,
mày lấy l
n ca tao, thế là mày bắt tao phi nuôi mày
đấy. Chúng nó đánh tôi nhiều lắm. Cái tóc dài thế này,
cái tóc bố m
đ cho tôi, mà mt lũ nó đè tôi xuống, đem
cắt hết tóc đi. Rồi nó bắt khiêng đá, bắt khiêng n
ước…
Con chó đ
ra thằng Tây! Tôi kh quá phi trốn về, đành
b
mất hai con ln cho nó ăn rồi.

T đấy, nhng khi tri sch mây mù, trông xuống Bn

Pe thấy cái đồn Tây đ ối như mối, thì A Ph li k
chuyn và m vai áo ra, đếm nhng vết b đánh đã vần
thành s
o. A Ph va k, va chi. Bây gi trông cái đồn
không d
ng dưng như trước, mà li thấp thm lo. Chy đi
đâu
thì tiếc nương, tiếc công, mà đây thì lo sm tối
mất c
a, mất người, không biết thế nào.

Mt hôm, v chồng A Ph đương cuốc nương. Nghe phía

nhà vng li tiếng sáo thi mt bài hát.

Thấy ruộng không thấy nương