CHIẾC ÁO XƯỜNG XÁM MÀU HOA ĐÀO - Trang 146

nhà ta chơi biết thi sáo gi người về, không lấy ln,
không đánh ta, cán b
không phi như thằng Tây, có gì mà
ph
i thù? Thôi, thằng Tây nói dối, nghĩ thế, A Ph quay
ra thì thào v
i v. Người cán b thoáng nghe v chồng A Ph
nói, đoán nét mt và c ch, biết tình hình đã đi khác. Rồi
thấy A Ph
nhồm nhoàm ăn bt ngô. M đã bắt đầu
ng
ng lên nhìn người l.

Đi A Ph nói vi v xong, cán b hi:

- Tây bắt A Ph mấy hôm? Làm sao trốn về được?

Thế là A Ph m áo cho xem nhng nốt so, rồi k

chuyn Tây đánh, Tây sai lính bắt cắt tóc, bắt tù, bắt
gánh đá, khiêng n
ước… A Ph nh v, nh nhà… A Ph nhy
qua b
rào, chy… K xong, A Ph hi:

- Nó đánh ta, nó bo ta nuôi cán b. Trông cán b thì cũng

như anh em ta, sao nó s cán b thế?

Cán b bèn cười:

- Nó s ông Chính Ph.

T lúc ấy, cán b đã thân như người trong mt nhà. Đã

hiu cán b là anh em thì A Ph nhìn bằng anh em ngay, A
Ph
bo: “Người Mèo chúng ta thù đa nói dối, thù đa ăn
tham, bao gi
cũng thích có người tốt làm anh em mt bng.
Cán b
có mt bng thế không?”

Bui chiều, A Ph bo cán b cùng ra phá cái chuồng

ln, lấy g vào đo làm vách. Người cán b ấy đo vách
nhanh và ph
ng, rõ ràng mt bng như ta. Va làm, va hi: