CHIẾC ÁO XƯỜNG XÁM MÀU HOA ĐÀO - Trang 194

Ti năm 1952 b đi ta về đánh quân nhy dù Dương M

Sàng ca Tây th xuống thì mi tht có b đi ta ti Mèo Vc.
Xóm em có tr
ưởng thôn, có t nông hi. Ông Chống Chà bo
em ra làm công tác ph
n.

M chồng rên r: “Ôi chà! Nó đi công tác à, tát ai?”

Ông Chống Chà nói: “Đi ch được thì đi công tác cũng

được”. Em không muốn làm, vì ni bố m chồng em ác, s
xấu h vi ch em. Nhưng ch em bo: Em không làm thì ch
em không ai làm gì. Rồi hp xóm, c xóm phê bình bố
chồng. Bố chồng s
đông người phi nhn li cho em đi
làm t
trưởng ph n.

Sau thấy em đi c ngày, li thấy người ta c đến nhà đòi

x chuyn người ăn cắp rau, người trm đồ đc, ông c cho
là lôi thôi quá, phàn nàn. Tr
ước chng cho ph n là cái gì,
bây gi
con dâu c đi luôn, sao gây thù oán nhiều thế?

Rồi dần dần li chi. Nhưng thế là em biết cách

mng, em c đi hp, em thích đi hp. các cuc hp nghe
nh
ng chuyn mi l về làng xóm, về đi người, về đất
n
ước khắp các nơi, em được biết không phi ch nào
ng
ười đàn bà cũng u mê đau kh, em như người đi đêm có
đuốc soi ghềnh đá. Nghe nói các n
ơi đều trai gái bằng
nhau, đoàn kết gia đình em suy nghĩ rất nhiều.

Nhưng c về đến nhà thì li như vào bếp gp khói. Cái

khác ca em là bây gi nghe chi em không buồn na. Em
không nói chống l
i. Em đã biết la li.