CHIẾC ÁO XƯỜNG XÁM MÀU HOA ĐÀO - Trang 207

- Có bao gi Liu Sa nghĩ rằng nước ta có núi, có đồng

bằng, có c bin rng như thế này không?

Liu Sa: Em đã nghĩ ngày nào được về chơi quê anh Chu

chắc thấy bin rng thế này.

Chu: Ồ em biết thế ư?

Liu Sa: Em biết thế đấy. Em biết t ngày xưa, khi Tây

còn lên càn quét khu du kích, m em đu em chy rng đào
măng ăn hàng tháng. Khi ấy, ch
Khúa Ly đã k cho em
biết về quê anh thế. Nh
ng chuyn đường xuôi tht xa
xôi nh
ưng tht là thích làm cho tất c mi người chy rng
đ
ương kh cũng thấy vui. Em nh t ngày ấy.

Dáng mt Chu nghiêm li, đượm buồn, Chu già hn đi.

Chu không nghĩ Liu Sa tr li như vy. Câu tr li ca Liu Sa
đã đ
y nhng suy nghĩ ca Chu tr li nhng k nim, mà
dù cái k
nim nh nhàng nhất thì bao gi cũng đượm
buồn. Huống chi l
i là nhng chuyn buồn thm đã qua.
Tuy nhiên, có l
lúc này, tiếng bin thì thào trong vắng
l
ng, bóng người thiếu n đi dưới ánh trăng và lòng Chu
bồi hồi. Chu
li. Nhng ngày gian kh không phi ch
quyết li
t đương đầu vi k thù. Đi võ trang ln li chiến
đấu lâu ngày trong h
u đch Tây Bắc, đã gp vô số éo le
cu
c đi. Chu đương nh, Chu li hi Liu Sa mt câu khe
kh
:

- Ch Khúa Ly k thế à?

Liu Sa: Vâng, ch Khúa Ly k, em nh t ngày ấy.