CHIẾC ÁO XƯỜNG XÁM MÀU HOA ĐÀO - Trang 209

Liu Sa bng đng li. Liu Sa muốn hi Chu gì về nhng

đốm la ngoài khơi, bây gi không phi ch lốm đốm, mà
ánh l
a lung linh, kéo dài thành mt chui sao sa ngang
mép n
ước và chân tri đêm. Nhưng, làn cát mn kề liền
sóng c
t t đy lún nghiêng gót chân Liu Sa. Liu Sa buồn
chân quá, cu
i lanh lnh.

- Anh Chu đng xem cát sắp lôi em xuống bin à?

Chu dắt tay Liu Sa líu ríu bước khi ngn sóng. Chu nghĩ

thầm: “Liu Sa giống ch quá”. Nhưng lúc này, nghĩ thế,
Chu không thấy g
n buồn. Vết thương trong lòng Chu
cũng là vết th
ương chiến tranh ca bao người, chắc là
v
y. Nghĩ thế, Chu thấy mình đương vượt lên, bình tĩnh.
Hai ng
ười li thong th đi.

T dưng Liu Sa nói, nghiêm trang, tiếp theo ý nghĩ lúc

nãy, bây gi va nh thêm:

- Nhiều điều ước đã thành s tht. Nhiều điều ước thì

bây gi không có. Bây gi thành s tht thì ch có mình em
về quê anh Chu mà thôi.

Chu nói:

- Chuyn buồn không phi là chuyn ca người ít tui.

Em đi chơi trong đất nước ta tuyt vi, em đã thấy bao
điều m
i, em biết thế không?

Liu Sa (hn h): Tht nh? Đấy, nhng cái đèn đánh cá

lấp lánh xa kia, trên núi thì không bao gi có. Nhưng
Sầm Sơn thì li bin ra ti được. L quá, anh Chu nh?