CHIẾC ÁO XƯỜNG XÁM MÀU HOA ĐÀO - Trang 219

- Hôm qua tao đã phi ly cái con chết già nhà này rồi

thế mà nó li đánh đui người ta đi.

- Ai? À, à…

- Con Phy kia kìa, con Phy chết già kia kìa. Cái con

thần nanh m đ vi hai đa con giai, con dâu nhà tao đc
ác, ch
ng đa nào cho tao được ng vi bà lão ấy mà, người
già thì cũng ph
i có v ch, anh Tư có đồng ý không?

Lão Mã Hp bắt tay tôi như tôi đã đồng ý như thế, rồi

lão nhếch ming cười, giơ c cái li nht nht, hàm dưới
trống hốc ch
ng còn chiếc răng nào.

Nhng điều tôi ng ng đã v nh, cái bà lão bán bánh

kho ch Đồng Đăng đây. Mà bà lão đương ngồi trong bếp
là em gái ông Mã H
p. Là cô Phy mà anh Lý đã về Lũng
Nghìu đ
ưa ra Hồng Kông năm xưa. Là người yêu ca Mã
Gầy - mà cái ngày ấy, khi về đến Long Châu hai ng
ười
chia tay nhau, ng
ười sang Cao Bằng, người xuống Lng
S
ơn, cô Phy, cô Phy ấy đấy - Ôi t năm xưa ấy đến nay,
con tính c
ng hơn mt na thế k đã qua không bao gi cng
l
i được…

“Người ta chết rồi có th gp nhau na hay không? Va

lắng nghe tuyết rơi ngoài ca s, va suy nghĩ lan man…
Tôi nằm m
ơ màng nghe tiếng pháo văng vng đâu xa,
liên hồi không ng
t, có cm tưởng như có mt đám mây dày
đ
c vang rn tiếng pháo cùng vi hoa tuyết phấp phi bay
đang bao ph
lên c cái th trấn này…” Đấy là mt câu văn
c
a L Tấn.