CHIẾC ÁO XƯỜNG XÁM MÀU HOA ĐÀO - Trang 87

- Chúng tao ngoài nghe nói các cháu trong này vi

Tây sung sướng, thế sao mà áo rách, áo bc thế kia?

Có ch đáp:

- Ông ni, ông ngoi ơi! vi Tây rách áo, li rách c mt

na đấy.

Rồi nhiều ch ti thân vùng vằng quy đi ngay.

Ln đưa go vào tn xóm Nà Nghiều, cách Thất Khê đ

ba cây số.

Nà Nghiều vài nóc nhà, có nhà ch trống hốc bốn cái

ct. Mt người đàn bà ngồi bên bếp lom đom la ngước
mắt chào: “Các ch
đi tiếp tế vui nh”. Người đàn bà ấy
lòa c
hai mắt. Bên cnh, mt cô bé chng mười lăm tui,
m
t húp híp x xuống.

- Các ch ơi! Người mù, người tr con mà. Tây cũng

muốn bắt hết c đi. Bố nó, người ta bo không còn na
rồi. Kh
lắm, m con tôi lấy gì nên ăn?

Bng nhiên, t phía Thất Khê, sương và bóng tối còn

mù mt, mt chp moóc-chi-ê đ như nhng cái bắp chuối
lao về. Uỳnh… uỳnh… Ng
ười đàn bà lòa ngng mt lên,
theo thói quen, m
m cười hi:

- Có phi ta đánh Thất Khê không?

Nhưng cô gái hốt hong nói:

- Không, moóc-chi-ê ca nó đấy!