CHIẾC ÁO XƯỜNG XÁM MÀU HOA ĐÀO - Trang 9

trong nhng b s đã công bố, nó phong phú hơn, sống
đ
ng hơn, cha chất kch tính, xem ra thm hơn, mà cũng
l
n lao hơn. Cuối cùng thì tôi thông, hp tuần mt lần
không ph
i là nhiều vì đề tài nghiên cu ca chúng tôi có
liên quan m
t thiết đến lch s văn hóa. Nhng chuyn anh
Tô Hoài hồi t
ưởng và k li thiên về gii o hơn là o hóa
nh
ng người tht, vic tht. Cách nhìn gii o thường là mt
nhân tố tiến b
trong văn hóa, nhất là khi người gii o có
ý th
c đt s tht cao hơn nhng ước l và cấm k. Tô Hoài
quá hi
u lch s và lch s xem ra cũng n ngòi bút hồi ký
c
a ông. Tô Hoài không ch là mt nhà tiu thuyết phong
t
c có hng, tác gi Cát bụi chân ai còn là mt tác gia hồi ký
b
c thày, v chăng nhng truyn hay ca Tô Hoài thường là
mang tính chất hồi ký:
Giăng thề (1943), Mười năm (1957 ),
Tự truyện
(1978), Ba người khác ... Anh Tô Hoài không thích
nói chuy
n sách v nhưng khi nói chuyn đng đến nhng
công trình nghiên c
u thì thấy anh có đc và đc khá
nhiều. Tôi v
n cho rằng kh công đc sách là mt biu hin
đáng tin c
y ca s khiêm tốn, có th gi v khiêm tốn
trong
ng x nhưng đc sách thì không gi v được. Trong
m
t chuyến thày trò trường viết văn Nguyn Du hành
h
ương về Tiên Điền, Nghi Xuân thăm quê hương đi thi
hào có nhà văn Tô Hoài, ch
tch đầu tiên và cuối cùng Hi
đồng giáo d
c Trường Nguyn Du cùng đi. Trong bui l
viếng m, mi người nín lng khi nhà văn Tô Hoài bước ra
đ
ng trước m. Ông thắp nhang, rưới rượu lên mồ rồi ông
rót r
ượu vào cái chén ông cầm trên tay và uống cn chén
r
ượu trước m Nguyn Du và trước mt mi người. Tôi nghe
tiếng mấy sinh viên viết văn thì thào: “Tô Hoài tranh th