CHÚA TRỜI CỦA NHỮNG CHUYỆN VỤN VẶT - Trang 252

- Esthapappychachen Kuttappen Peter Mon. Ông và Bà vui lòng gặp

Chú - Rahel giơ cao cái muôi, vẫy chào.

Đó là cách vẫy chào. Của em đến của Estha.

- Này tôi hỏi, họ định bơi thuyền đi đâu đấy?

- Đi Châu Phi - Rahel hét to.

- Đừng hét - Estha nói.

Velutha đi quanh con thuyền. Bọn trẻ kể với anh chúng tìm thấy nó ở

chỗ nào.

- Nó chẳng là của ai cả! - Rahel nói, hơi nghi ngại, vì bỗng nhiên em

thấy có thể như thế lắm - Chúng cháu có phải báo cảnh sát không?

- Đừng có ngu thế - Estha nói.

Velutha gõ lên gỗ, rồi lấy móng tay cạo một đường nhỏ thẳng tắp.

- Gỗ tốt đấy - anh nói.

- Nó bị chìm - Estha nói - Nó bị rò.

- Chú có thể bịt lại cho chúng cháu được không, Veluthapappychachen

Peter Mon? - Rahel hỏi.

- Chúng ta sẽ xem - Velutha nói - Tôi không muốn cô cậu chơi bất cứ trò

ngốc nghếch nào trên dòng sông này.

- Chúng cháu sẽ không thế đâu. Chúng cháu hứa mà. Chúng cháu chỉ

bơi khi nào có chú đi cùng thôi.