CHUYỆN DÀI BẤT TẬN - Trang 279

- Đúng vậy, Bastian gật đầu nói.

Rồi cả hai lại lặng im một lúc.

- Tớ cần hỏi bạn chuyện này nữa, Atréju, cuối cùng Bastian lên tiếng.

Bạn bảo rằng đã trông thấy tớ khác hẳn tại Cổng Gương Thần.

- Đúng, khác hẳn.

- Khác thế nào?

- Bạn mập lắm, mặt mũi nhợt nhạt. Quần áo cũng hoàn toàn khác.

- Mập và nhợt nhạt à? Bastian mỉm cười vẻ không tin. Bạn có chắc đó là

tớ không?

- Chẳng lẽ không phải bạn sao?

Bastian ngẫm nghĩ.

- Bạn trông thấy tớ, điều đó tớ biết. Nhưng xưa nay tớ vẫn y như lúc này

thôi.

- Thật ư?

- Tớ phải biết chứ! Bastian kêu lên.

- Ừ, Atréju trầm ngâm nhìn nó, bạn nói phải.

- Có thể đó là một tấm gương cho hình méo mó chăng?

Atréju lắc đầu.

- Mình không tin.

- Vậy bạn giải thích như thế nào việc bạn đã trông thấy tớ khác hẳn?