ĐÀN CỔ CẦM KHỎA THÂN - Trang 75

- Không! - Chu Bảo lớn tiếng.

Sau một hồi im lặng, nó tiếp tục:

- Mày có chắc đã đào đúng hướng không?

- Tao không biết.

Kéo cái bao, Chu Bảo bò trườn ra phía sau.

- Thẩm Phong, mày là anh em, dù có chết tao cũng không quên

ơ

n mày! Khi tụi mình tới được hầm, mày có thể lấy bất cứ gì mày

muốn!

- Để xem sao. Tao cần ít hơn mày.

Chu Bảo nhích ra ngoài.

- Tao có một câu hỏi, - Thẩm Phong hỏi nó. - Và tao muốn được

biết câu trả lời trước khi chết.

- Hỏi gì?

Thẩm Phong đỏ mặt. Chu Bảo gầm gừ:

- Nói! Không ai nghe thấy tiếng tụi mình đâu!

Chàng thợ đàn trẻ ngập ngừng rồi liều nói:

- Đàn bà, như thế nào?

Chu Bảo bật cười. Nó cười tới mức hít cả đất vào mũi rồi lăn ra

ho sặc sụa.

- Ha ha, đàn bà!... Khi... mày có một phần... châu báu, mày đi mà

hỏi Hồng Ngọc ở trong nhà... Sen. Nàng sẽ giải thích hết cho mày!