DON JUAN - Trang 387

Câu hỏi ấy nghe có phần hài hước.

Thôi bây giờ tôi kể tiếp: ưu tư,

Các cô gái xếp thành hàng rồi bước

Chậm và đều, hơi nhè nhẹ lắc lư

Như cánh hoa đang trôi trên dòng suối.

Không, trên hồ, hồ mới êm, xin lỗi.

34

Thế mà khi về tới nơi bị nhốt,

Khi không ai còn canh giữ, úi trời,

Thì khác hẳn, họ đổi thay đột ngột:

Hát rồi đùa, rồi nói chuyện, vui chơi

Như trẻ nhỏ, như bầy chim thích hót,

Như vắng chồng các bà vợ lả lơi

Được tán chuyện, như thằng điên tuột xích,

Như anh chàng Tô Cách Lan tinh nghịch.

35

Ngày hôm ấy họ nói nhiều hơn cả

Về Đôn Juan, cô gái trẻ mới vào,

Về mái tóc, về cỡ người, đôi má,