DÒNG SÔNG TUỔI DẠI - Trang 45

- Em con đâu?

Cả hai người đều tưởng Maggie và Tom đã ở bên nhau suốt buổi

chiều:

Tom đáp gọn:

- Con không biết.

Nó không muốn nhắc tới Maggie vì còn giận, và bởi vì Tom Tulliver

là một cậu bé có tư cách kia mà.

Người cha nhíu mày:

- Cái gì? Không phải nó đã chơi với con suốt buổi chiều sao? Nó

mong con về lắm mà.

Tom vừa nói vừa ăn một miếng bánh nho:

- Hai tiếng đồng hồ con không thấy nó!

- Chúa ơi! Vậy là nó chết chìm rồi!

Bà Tulliver kêu hoảng, đứng phắt dậy và chạy ra cửa sổ:

- Sao con không chịu coi chừng nó?

Ông Tulliver gắt:

- Nè, nè, nó không chết đuối đâu. Con đã rầy mắng em, phải không

Tom?

Tom cáu kỉnh:

- Thưa ba, không có đâu. Con tưởng nó ở trong nhà.