EM LÀ ĐỊNH MỆNH ĐỜI ANH - Trang 498

EM LÀ ĐỊNH MỆNH ĐỜI ANH

EM LÀ ĐỊNH MỆNH ĐỜI ANH

Hàm Hàm

Hàm Hàm

www.dtv-ebook.com

www.dtv-ebook.com

Chương 57

Chương 57

Tiệc sinh nhật Lý Gia Dĩnh được tổ chức yào trưa Chủ nhật. Sáng sớm

cô bé đã gọi điện thoại giục Đậu Đậu qua nhà. Ăn sáng xong, Hoài Nguyệt
đưa Đậu Đậu tới nơi, ông Lý lại hết sức khách sáo giữ cô lại nói chuyện hồi
lâu. Cô cáo từ ra về, cảm thấy hết sức nhàm chán nên quyết định đi dạo một
hồi trong tiểu khu.

Ánh mặt trời mùa đông chiếu lên người rất ấm áp. Hoài Nguyệt nhớ lại

những năm tháng học đại học, Chủ nhật, mấy nữ sinh chơi thân với nhau
cuộn tròn trong chăn không chịu rời khỏi giường. Đến lúc bụng ai nấy đều
sôi ùng ục vì đói, Lỗ Phong sẽ gọi điện thoại cho cô, lần nào cũng không
quên mua đồ ăn sáng cho cả phòng. Thời gian đó mọi người đều hâm mộ
cô có một người bạn trai biết quan tâm, chăm sóc, vì thế cả phòng cũng
được nhờ.

Thực ra cô và Lỗ Phong cũng từng có rất nhiều kỷ niệm đẹp. Cô tin rằng

lúc đó trong lòng Lỗ Phong thật sự chỉ có một mình cô. Đến dịp nghỉ lễ cô
về nhà, anh ta cũng chuẩn bị mọi thứ cho cô rất chu đáo, bao gồm áo khoác
và tiền lẻ để cô bắt taxi. Nào ai biết có ngày bọn họ lại đi đến nước này.

Cô nhớ lại trưa hôm qua giáo sư Tần hẹn cô đi ăn cơm, bà nói Lỗ Phong

rất hối hận, hỏi cô ăn tết có thể về đó để người một nhà sum vầy, đoàn tụ
hay không. Nhìn ánh mắt tha thiết chờ mong của cô giáo cũ, cô lắc đầu xin
lỗi. Giáo sư Tần hỏi cô vì sao.

“Bởi vì con không còn yêu anh ấy nữa. Lúc yêu anh ấy, con đã yêu hết

mình, một khi không còn yêu thì cũng không còn gì nữa”. Cô trả lời thẳng

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.