FREUD THÂN YÊU - Trang 497

Chân Ý biết, hồi trung học Ngôn Cách đã nói cho cô biết:"Hai vật thể có

cùng tần số dao động, khi một vật thể dao động sẽ khiến vật thể kia dao
dộng theo. Tương tự, đối với một vật chất có thể biến đổi tần số dao động,
khi tần số của nó tiến gần tần số dao động của một vật chất khác, sẽ tạo nên
cộng hưởng."

Lệ Hữu mỉm cười: "Sóng điện tư duy của con người là vật chất như vậy

đấy, khi tẩn số giống nhau có thể cộng hưởng. Như con người có thể tìm
được cộng hưởng từ những tác phẩm âm nhạc, sách vở, phim ảnh... Tác
phẩm có thể tạo nên cộng hưởng sẽ khác nhau ở mỗi cá thể. Nói vậy không
khó hiểu chứ?"

"Không khó." Ngược lại, cô hoàn toàn bị lý luận kỳ lạ của gã hấp dẫn.

"Nếu tôi nói, tác phẩm tôi tạo ra có thể sinh cộng hưởng với cô, thật ra là

bởi vì suy nghĩ của chúng ta có tần số tương đồng ở một điếm nào đó."

Chân Ý: "Những thứ đó có liên quan gì đến việc anh biết ký ức của tôi?"

"Tôi nói rồi, tần số sóng điện của tư duy con người thay đổi không

ngừng, nên bình thường thứ có thể cộng hưởng giữa con người và con
người chỉ là một điểm, nhiều nhất là một đường thẳng, rất hiếm khi xuất
hiện một mặt phẳng. Nhưng..." Lệ Hữu nhìn thẳng vào cô, gã biết cô đang
hết sức chăm chú lắng nghe, "Khi tần số tư duy của hai người đồng bộ mọi
lúc thì chúng có thể luôn luôn cộng hưởng. Kiểu cộng hưởng này là lập thể,
bốn chiều. Ngoài tình cảm, âm thanh, còn có hình ảnh. Ví dụ như khi trông
thấy một người xa lạ, cô sẽ cảm thấy hình như đã từng quen biết, dường
như có thể nhìn thấy quá khứ và cuộc sông của anh ta. Rất nhiều người có
trải nghiệm này. Nó được quyết định bởi độ tương đồng của tần sô'."

Cô hoàn toàn kinh ngạc.

"Chân Ý, tôi hiểu tâm trạng của cô hơn bất kỳ ai khác." Ánh mặt trời

chiếu vào đáy mắt gã, như mặt hồ mê hoặc tĩnh lặng, bất giác cô không thể