GƯƠNG VỠ - Trang 117

- Tôi rất muốn như thế. Khốn thay, không thể được. Người ta đã định giết bà
ấy.

- Tôi không tin. Tôi cho rằng người ta muốn giết người đàn bà ấy kia, người
chết rồi ấy. Có thể là bà ta có một khoản gia tài lớn...

- Bà ấy không có tiền bạc.

- Thế thì do một nguyên nhân khác. Nếu tôi là ông, tôi không lo ngại gì cho
Marina cả. Bà ấy bao giờ cũng biết cách thu xếp công việc.

- Bà tin như thế chứ? Hiện nay bà ta có vẻ đau khổ.

- Vì bà ấy bi kịch hóa mọi vấn đề. Bà ấy không có con.

- Người ta bảo tôi bà ta nuôi nhiều con nuôi.

Dermot hình như được nghe lại lời của bà Marple.

- Phải, bà ấy đã thử, nhưng cái đó không thành công. Bà ấy đã bốc đồng để
rồi sau đó lại ân hận.

- Những đứa con nuôi ấy hiện nay ra sao?

- Tôi không biết. Người ta không nghe nói gì về chúng. Bà ấy đã quá mệt
mỏi, cũng như hiện nay.

- Tôi hiểu.

Dorchester. Căn hộ số 190.

- Chánh thanh tra... (Ardwyck Fenn nhìn tấm danh thiếp đang cầm trên tay).

- Craddock.

- Ông cần gì ở tôi?

- Tôi có thể hỏi ông một vài câu được không?

- Chắc chắn là được, về vụ việc ở Much Benham, hay vụ việc ở Sainte-Mary
Mead?

- Phải ở lâu đài Gossington.