GƯƠNG VỠ - Trang 181

Người ta bấm chuông ở dưới nhà.

- Tôi không biết bà muốn đi tới đâu - Jason Rudd nói (Ông ta nhìn xuống cầu
thang. Những tiếng nói từ dưới tầng trệt vọng lên).

- Tôi biết giọng nói ấy - Bà Marple nói - Có phải là thanh tra Craddock
không?

- Hẳn là thế.

- Ông ta cũng muốn nói chuyện với ông. Ông có thấy có gì bất tiện nếu ông
ấy tới gặp chúng ta không?

- Đối với tôi thì không. Nhưng liệu ông ấy có chấp nhận như vậy không?

- Ông ta sẽ đồng ý thôi - Bà Marple nói - Không nên để mất thời gian. Đã đến
lúc chúng ta phải biết rõ những sự việc diễn ra như thế nào.

- Rất đơn giản, bà đã nói như vậy.

- Đúng là rất đơn giản - Bà Marple nói - Nhưng không ai nhìn ra.

Người đầu bếp đi xuống và một lát sau Dermot Craddock đi lên.

- Bà! - Craddock nói với bà Marple - Bà tới đây bằng cách nào?

- Tôi đi xe của Inch - Bà Marple nói theo thói quen.

Đứng phía sau bà, Jason Rudd vỗ trán ra vẻ hỏi. Dermot Craddock khẽ lắc
đầu ra hiệu.

- Tôi hỏi ông Rudd: người đầu bếp đã đi khỏi đây chưa?

Dermot nhìn xuống chân cầu thang.

- Phải. Ông ta không thể nghe được nữa. Vả chăng dưới đó có viên đội
Tiddler đứng canh chừng rồi.

- Thế là mọi cái đều thuận tiện - Bà Marple nói tiếp - Chúng ta có thể vào
một phòng nào đó để nói chuyện, nhưng tôi muốn chúng ta cứ đứng ở đây.