hưởng những trò nhặng xị của tình huống mà ta đang ở trong! Cứ ngồi dẹp
vào và thưởng thức thôi.
Phương án xử lý huyền thoại cho chiến dịch “Những chú thằn lằn” có thể
tóm lược như sau: Chỉ có những gã khờ mới nỗ lực hết mình để có được sự
trọng vọng bằng cách theo đuổi Giấc Mơ Mỹ, cố leo lên nấc thang thành
công. Lúc này, lựa chọn thực tế duy nhất cho những người đàn ông là rút
khỏi các trò hành động và thay vào đó hãy thưởng thức màn trình diễn bằng
cách giả đò như thể những kẻ bị dụ tham gia vào cuộc tranh giành thành
công.
Phong cách thẩm mỹ lôi cuốn: Những diễn viên hài Borscht Belt trong
bộ phim hoạt hình cho thiếu nhi
“Những chú thằn lằn” là một tác phẩm châm biếm xã hội. Giống như
phần lớn các tác phẩm châm biếm lớn, chiến dịch xây dựng bối cảnh ở một
nơi và thời điểm khác, sao cho câu chuyện có thể giễu cợt những đức tin
đang được đề cao mà không làm khán giả phải lánh xa. Kiểu thiết kế bối
cảnh và những con vật bằng máy, vay mượn từ quảng cáo “Những chú
ếch,” gợi cho người xem nhớ đến những bộ phim hoạt hình Disney-Pixar
hơn là nhớ đến một quảng cáo. Nhưng những chú thằn lằn này chẳng có vẻ
gì giống các sinh vật ở khu đầm lầy. Kiểu nói liến thoắng của chúng có gì
đó giống với những diễn viên hài, hay pha trò ở Borscht Belt, hay những
ông già người Ý đang ngồi khom lưng than vãn ở Bronx.
Bằng việc di chuyển, đặt đoạn dây gai vào cơ thể của những chú thằn lằn
máy và khuôn miệng khép mở không đều với từ ngữ phát ra, Bud đã lôi kéo
được khán giả nghĩ đến những suy nghĩ mà nếu không dùng cách đó hẳn đã
bị cho là điều cấm kỵ. Những sinh vật bằng máy ngốc nghếch này được
phép nói lên những sự thật đáng buồn và mang tính cá nhân sâu sắc.
Tính đích thực ở nhóm người nhập cư tách biệt với xã hội
Chiến dịch này cầu viện đến thế giới dân túy của nhóm người nhập cư
tách biệt với xã hội, đó là một nơi cách xa hoàn toàn khỏi các quy chuẩn
của thị trường lao động cho tầng lớp trung lưu. Lựa chọn này rất độc đáo và