ngoài đời, họ có sức lôi cuốn trong đời thực và họ lựa chọn gia nhập lực
lượng của Bud một cách tự nguyện.
Phong cách thẩm mỹ lôi cuốn: Màn đồng diễn diễn ra trong lĩnh vực
sản xuất công nghệ thấp
Tính đích thực của chiến dịch “Gì thế?!” dựa hoàn toàn vào màn trình
diễn của ê-kíp, khả năng của các diễn viên trong việc thuyết phục người
xem rằng mình đúng thực là một nhóm anh em gồm những anh chàng
hippie đích thực, ưa vui vẻ. Màn đồng diễn thuyết phục giúp “Gì thế?!” ghi
điểm. Những anh chàng này diễn như thể họ đã biết nhau từ đời kiếp nào
(và sau này, khán giả cũng phát hiện ra đúng thực là như vậy). Họ hoàn
toàn thoải mái khi giao tiếp bằng ngôn ngữ cơ thể ở mức tối thiểu. Họ biết
kết hợp các cách nói đặc ngữ mà không phải tốn sức hay vờ vịt. Trông họ
như đang tụ tập vui chơi hơn là đọc lời thoại.
Ngoài ra, “Gì thế?!” chỉ lồng ghép các giá trị sản xuất theo đúng tinh
thần tối thiểu, đối ngược hoàn toàn với quảng cáo trước đó của Bud. Thay
vì những hình ảnh hoành tráng, có biên tập và âm nhạc như ở những bộ
phim bom tấn trị giá đến cả trăm triệu đô-la của Hollywood, các quảng cáo
này chỉ dựa trên một hình ảnh tĩnh đơn lẻ, trong một căn hộ với các nhân
vật thể hiện một phong cách dân chủ, dứt khoát. Chúng thuộc dạng những
bộ phim tài liệu chỉ sử dụng một máy quay với ngân sách thấp chứ không
phải các siêu phẩm của Spielberg. Phong cách này xác lập nhân thân của
Bud như một người bạn thân thiết, gần gũi, thay vì một giọng nói dội
xuống từ trên cao.
Quản lý thẩm quyền văn hóa và chính trị
Với “Chai Bud này là cho anh,” Budweiser đã truyền tải một trong
những huyền thoại thương hiệu có uy lực nhất của thập niên 1980. Đầu
thập niên 1990, khi đứt gãy văn hóa diễn ra trên diện rộng khiến giá trị của
huyền thoại người thợ thủ công tụt giảm, đội xây dựng thương hiệu đã nỗ
lực làm sống lại thương hiệu, họ sử dụng một loạt các chiến lược xây dựng
thương hiệu thông thường từ mô hình tương quan nhận thức đến săn tìm