HỒI ỨC KẺ SÁT NHÂN - Trang 128

- Ngài Tach, bản thân ngài cũng đâu có biết thế nào là xấu hổ.

- Cũng thường tình thôi. Tôi không có lý do gì để phải xấu hổ cả.

- Không phải ngài đã nói rằng các tác phẩm của ngài đều độc hại sao?

- Chính là thế: tôi hẳn sẽ xấu hổ nếu không làm hại đến nhân loại.

- Trong trường hợp này, cái khiến tôi quan tâm không phải là nhân loại

nữa.

- Cô có lý, nhân loại chẳng hấp dẫn chút nào.

- Những cá nhân riêng lẻ thì hấp dẫn chứ, phải không nào?

- Trên thực tế, họ quá hiếm hoi.

- Hãy nói với tôi về một cá nhân mà ngài biết.

- Sao nhỉ, Céline chẳng hạn.

- Ôi không, không phải Céline.

- Sao kia? Ông ấy không đủ hấp dẫn đối với quý cô đây sao?

- Hãy nói với tôi về một cá nhân mà ngài quen biết bằng xương bằng

thịt,người mà ngài đã cùng sống, cùng nói chuyện, v.v...

- Cô hộ lý?

- Không, không phải cô hộ lý. Thôi nào, ngài biết tôi định nói gì mà.

Ngàibiết điều ấy quá rõ.

- Tôi chẳng biết gì về cái cô định nói cả, cô nàng quấy rầy ạ.