HỒI ỨC KẺ SÁT NHÂN - Trang 148

- Ý cô muốn nói gì?

- Tôi không biết nữa. Ngài làmtôi phân tâm với những trò đánh lạc hướng

của ngài. Hãy nói tôi biết về cuốnsách đó đi, ngài Tach.

- Không có chuyện ấy đâu, thưaquý cô, đó là việc chính cô phải làm thì

có.

- Xét trong tất cả những gì ngàiđã viết, đó là cuốn tôi thích nhất.

- Tại sao thế? Bởi vì có một tòalâu đài, những nhà quý tộc và một câu

chuyện tình sao? Cô đúng là đồ đàn bà.

- Tôi thích những câu chuyệntình, quả đúng vậy. Tôi vẫn thường nghĩ

rằng ngoài tình yêu ra chẳng còn gì làthú vị hết.

- Trời đất.

- Cứ việc mỉa mai nếu thích, ngàikhông thể chối rằng chính ngài đã viết

cuốn sách đó và rằng đó là một câuchuyện tình.

- Cô nói vậy thì nó là như vậy.

- Vả lại đó là câu chuyện tìnhduy nhất ngài từng viết ra.

- Cô trông tôi đang yên tâm vềchuyện ấy đây này.

- Tôi đặt lại câu hỏi cho ngàinhé, ngài thân mến: tại sao lại bỏ dở cuốn

tiểu thuyết này?

- Trí tưởng tượng gặp trục trặc,có lẽ vậy.

- Trí tưởng tượng ấy à? Ngài đâucần đến trí tưởng tượng để viết ra cuốn

sách đó, ngài toàn kể những sự kiện cóthật kia mà.

- Cô thì biết gì về chuyện ấy? Côđâu có ở đó để xác minh.