HỒI ỨC KẺ SÁT NHÂN - Trang 22

- Thật chứ? Xin thú thật, tôi thấy trong những nhân vật ấy có một người

giống hệt ngài.

- Chà.

- Đúng thế đấy, tay bán sáp ong hành tung bí hiểm trong Đóng đinh câu

rút không đau.

- Nhân vật đó ấy à? Ý tưởng này mới thật vô lý làm sao.

- Tôi sẽ nói ngài biết lý do: trong lời thoại dành cho nhân vật này,

ngàiluôn viết "đóng đinh câu rút".

- Thế thì sao?

- Thì anh ta không dễ bị lừa chứ sao. Anh ta biết rằng đó là chuyện hư

cấu.

- Độc giả cũng biết điều đó. Thế nên nhân vật ấy không giống tôi.

- Thế còn thói gàn khiến anh ta đúc ra những cái khuôn sáp ong mang nét

mặt kẻ chịu khổ hình đóng đinh câu rút - đó chính là ngài, không phải thế
sao?

- Tôi không bao giờ đúc khuôn những kẻ bị đóng đinh câu rút, tôi cam

đoan với cậu.

- Dĩ nhiên, nhưng đó là phép ẩn dụ cho việc ngài đang tiến hành.

- Anh bạn trẻ, cậu thì biết gì về phép ẩn dụ nào?

- Nhưng... cái mà mọi người ai nấy đều biết.

- Câu trả lời xuất sắc. Mọi người chẳng biết gì về phép ẩn dụ hết. Đó là

một từ ăn khách, bởi vì nó mang vẻ đĩnh đạc. "Ẩn dụ": kẻ dốt nát đến tột