LÃO GORIOT - Trang 41

- Thế thì lão ta đi đâu rồi, cái lão già quỷ quyệt ấy? bàVauquer nói khi

đang sắp đĩa.

- Con mà lại biết ư? Ông ta kín như bưng.

- Ta đã ngủ quá nhiều rồi, bà Vauquer nói.

- Thế mà trông bà vẫn tươi tắn như một bông hồng...

Vừa lúc đó thì có tiếng chuông kêu, rồi Vautrin vừa bước vàophòng vừa

hát to:

- Từ lâu nay ta đi khắp thế gian. Và ở nơi nào mọi ngườicũng biết ta.

- Ôi? chào bà Vauquer, - ông nói khi trông thấy bà chủ nhà,và nồng nhiệt

ôm hôn bà.

- Nào, thôi đi.

- Bà lại nói không hay rồi đấy, ông ta nói. Này, bà hãy nóiđi. Có phải bà

đang muốn nói lắm không? Được rồi, tôi sẽ dọn bàn ăn cùng vớibà. - Chà,
tôi thật tử tế, phải không bà?

Tán tỉnh cô nàng tóc nâu và tóc vàng

Yêu đương, thở dài...

Tôi vừa thấy một chuyện rất kì lạ.

…bất chợt

- Gì cơ? bà goá hỏi.

- Lão Goriot đã đến phố Dauphine lúc 8 giờ rưỡi vào nhà gã thợkim

hoàn chuyên mua bộ đồ ăn cũ và quân hàm. Lão bán đắt cho gã ấy bộ đồ