Elinor nói:
- Marianne, chị đang viết thư về nhà; nếu em trì hoãn thư của em một,
hai ngày có phải tốt hơn không?
- Em không viết cho mẹ.
Elinor không nói gì thêm. Cô chợt nghĩ ra rằng em gái muốn viết thư
cho Willoughby. Kết luận theo ngay sau đấy là, dù hai người muốn giữ
quan hệ của họ cho có vẻ bí ẩn, họ hẳn đã hẹn ước với nhau. Suy đoán này,
dù không hoàn toàn thỏa đáng, cũng khiến cô hài lòng; và tiếp tục lá thư
của mình bằng mọi sốt sắng. Marianne kết thúc chỉ trong vài phút; đấy
không thể dài hơn lời nhắn tin. Cô gấp lá thư, dán phong bì, nhanh chóng
ghi địa chỉ. Elinor nghĩ cô đã nhận ra một chữ "W" theo hướng ngòi bút; và
ngay sau khi viết xong Marianne nhấn chuông, yêu cầu người hầu mang lá
thư đi gửi ở bưu điện. Việc này xác định nghi vấn ngay lập tức.
Tinh thần cô em vẫn cao hứng; nhưng có phần kích động khiến ngăn
cản mang niềm vui đến cho cô chị, và nỗi xao động này tăng lên khi chiều
xuống. Cô không ăn uống được nhiều trong bữa tối, và sau đấy khi họ trở
vào phòng gia đình, cô bồn chồn lắng nghe tiếng mỗi cỗ xe chạy qua.
Elinor vui mừng nhận ra bà Jennings không nhìn thấy nhiều những gì
đang xảy ra vì bà mãi bận rộn trong phòng riêng. Trà được mang đến, và
sau khi Marianne đã bị thất vọng vài lần bởi tiếng gõ cửa bên nhà lân cận,
thình lình có một tiếng gõ lớn không thể nhầm với nhà nào khác. Elinor an
tâm chờ báo tin Willoughby đến; còn Marianne đứng lên, đi đến cánh cửa.
Mọi thứ đều yên lặng; việc này không thể kéo dài nhiều giây. Cô em mở
cánh cửa, bước ít bước về phía cầu thang, và sau nửa phút lắng nghe, trở
vào phòng với mọi phấn khích cho thấy chỉ có lý do duy nhất là nghe anh
sắp đến. Trong giây phút cảm xúc tột cùng này, cô chẳng đặng đừng thốt
lên "Ôi, chị Elinor, đấy là Willoughby, đúng thực là anh ấy!"; và dường như
sẵn sàng ngả bổ vào vòng tay của anh, thì Đại tá Brandon xuất hiện.