"Đúng rồi!"
Khương Phượng kịp phản ứng lại "Cái xe ấy có mà cho vào phòng
khách của chúng ta may ra còn vừa vặn".
Vương Nhuệ "Dù gì thì dọn sạch đi rồi tính.
"Vẫn theo cách cũ, nửa đêm đem đi vứt!"
"Theo cách cũ", ba chữ này thật khó nghe nhưng cũng chẳng còn
cách nào khác.
Khương Phượng "Chắc chắn chẳng có ai có thể nhận ra hình thù
chiếc xe nữa đâu mà sợ".
Vương Nhuệ "Cứ dọn sạch được đi đã, mà dọn chưa xong là có
vấn đề thật". Dưới gầm giường có mấy cái thùng cáttông định
lấy ra để đổ những mảnh vụn vào đó, dọn một lúc chúng tôi thấy cái
tủ này như cái tủ không đáy. Đã múc đi bao nhiêu rồi mà vẫn chưa
hết. Bốn cái thùng đã đầy lặc lè. Khương Phượng thấy không
bình thường.
Tôi nói "Cái thứ đồ cổ này chứa được bao nhiêu? Hùng hục cả
đêm rồi mà chẳng thấy vơi đi tẹo nào? Mà đáng nhẽ phải dọn sạch
rồi chứ".
Vương Nhuệ "Chúng ta xúc tiếp! Tôi muốn xem nó rốt cuộc thì
đựng được bao nhiêu!" Cả đám lại cắm mặt vào dọn, càng đào càng
thấy nhiều. Chật ních ban công rồi thì đổ ra phòng khách. Bọn họ
còn phân ra những mảnh vụn nào của bộ phận nào. Chúng tôi tìm
thấy một bức ảnh gia đình. Thường ít người để ảnh trên xe, chắc
chủ xe luôn mong muốn cho gia đình hạnh phúc. Cái giá sách này
sức chứa thật sự của nó đến đâu? Tôi nhớ về ngày xưa đi xem ảo
thuật, có mỗi cái thùng bé tí mà pháp sư biến ra cơ man nào là đồ