NHỮNG NGÔI SAO EGHE T1 - Trang 16

- Sao tôi lại chả biết. Tôi đã từng ăn học ở đó hai năm. Hồi đó tất cả mọi

người đều nói về chuyện này. Hồi đó cũng là lúc người ta đang xây cổng
tối.

- Nhưng ở mặt tây, bên cạnh con suối cũng có một cái cổng nữa đây

này.

- Cả mặt nam đây cũng có một cổng nữa. Thành này có ba cổng cả thảy.

- Thế còn những đường gạch đỏ này?

Người học sinh đọc những dòng ghi chú rồi lắc đầu:

- Đó là những con đường ngầm.

- Nhiều đường ngầm đến thế cơ à?

- Vâng, nhiều, nhưng không phải tất cả đều còn có thể đi lại được đâu.

- Và những hình tứ giác giống như những căn phòng này?

- Đó là những phòng xây ngầm dưới mặt đất. Cái này là bể nước. Còn

cái này là nghĩa địa.

- Nghĩa địa à? Giữa những đường ngầm à?

- Phải thế mới đúng, vì đây, chữ ghi trên con đường ngầm này đây:

đường xác.

Người thiếu phụ rùng mình, nàng bảo :

- Đem chôn người chết vào đây thì thật là quái gở.

- Chỉ cái hồi bị nạn dịch tả thôi, - Người học sinh trả lời – Bây giờ tôi đã

nhớ ra tôi có được nghe nói về việc đó.

- Ồ, thế mà cậu chả đến sớm hơn ít nhất là hai tuần, cậu Mikơlôt ạ.

- Sao vậy, thưa phu nhân.