PHÍA TÂY KHÔNG CÓ GÌ LẠ - Trang 191

Nhưng dù sao, cậu cũng vừa được chứng kiến một điều hay đấy! - Cát

trả lời.

Viên đội Ônrích trở lại bên luỹ. Nòng súng của hắn xê dịch về mọi phía.

- Xem đấy, cậu không còn phải thắc mắc về chuyện của cậu nữa nhé. –

An be vừa nói với tôi vừa ra hiệu bằng đầu.

Chính tôi, lúc này, tôi cũng chẳng hiểu tôi nữa.

- Chỉ tại lệnh phải ở đấy với hắn lâu quá. - Tôi nói. - Rút cục, chiến tranh

là chiến tranh.

Khẩu súng của Ônrích nổ một phát gọn và khô.