RANH GIỚI - Trang 1105

- Dạ! Tự nhiên có hai thằng oắt con trời đánh nào ném viên gạch vào

đuôi xe. - Người lái xe vuốt nước mưa, quay trở lại, làu bàu. Rồi cúi xuống
xăm soi phía nắp cốp xe.

- Có sao không?

- Hơi móp tí, cậu chủ ạ!

- Chúng nó đâu?

- Chúng nó chạy nhanh quá em đuổi không kịp!

- Gì vậy con? - Mẹ nàng cũng bước ra hỏi.

- Dạ, tự nhiên có mấy đứa trẻ ranh ném đá vào xe má à!

- Chết thật, có sao không con?

- Không sao đâu má!

- Chắc là mấy lũ bụi đời vất vưởng, hết việc để làm đây mà!

- Dạ, thôi con về đây má, chắc em ý đã ngủ say rồi!

- Con lặn lội đêm hôm mưa gió mua đồ ăn qua mà... cái con bé này...

thật là! - Mẹ nàng buông giọng trách móc.

- Không sao đâu má! Có lẽ con hơn vô duyên thôi, tầm này cũng muộn

rồi, lại đến phá đám giấc ngủ. - Nhật Huy cười ha hả.

- Ừ, thôi con về nghỉ đi, mai mẹ sẽ hâm nóng lại đồ ăn, ép nó ăn bằng

hết thì thôi.

- Vâng! Thôi má vào nhà đi ạ.

- Ừ, khổ thân con!