_Chết thật ! Em xuống xe đi, để anh xem con ngựa què này nó dở chứng
thế nào ! – Tôi quay xuống nhìn nàng cười méo xệch ...
.
****
.
_Có được không anh ? – Nàng lo lắng nhìn tôi lúi húi tháo lắp, cạo cạo
bu-gi rồi lại nhổm mông cong người đạp . Liên tục như vậy mà vẫn không
có tiến triển gì hơn, trình độ sửa xe của tôi cũng chỉ biết làm đến thế trong
tuyệt vọng .
_Chết tiệt, Hòa ơi là Hòa ! Xe cậu xịn lắm đấy ! – Tôi bực mình sút
mạnh vào cái xe . Nhưng cái chân tôi lại phải chịu hậu quả .
_Ui chao ! – Tôi ngồi thụp xuống ôm lấy bàn chân nhăn nhó, rồi lại vò
đầu bứt tai . Nhìn lên trời đã bắt đầu xầm xì tối, gió mùa đông bắc thổi càng
lúc càng mạnh .
_“Chẳng biết hôm nay là ngày gì mà đường này lại không một bóng
người qua lại thế không biết, có lẽ trời rét người ta cũng ngại ra đường thì
phải” – Tôi thở dài não nề . Rút điện thoại ra rồi bật đi bật lại trong vô vọng
mà không thấy màn hình sáng, chắc là do ngấm nước . Điện thoại của nàng
cũng chịu chung số phận. Giờ quay lại nhà bà cũng xa, mà đi tiếp để ra
được thị trấn thì lại càng xa . Trong hoàn cảnh thế này thật khó để có thể tư
duy ra một ý tưởng giải quyết nào cho ổn . Bỗng nghe tiếng nàng húng
hắng ho sau lưng, tôi hốt hoảng đứng dậy bước lại ôm lấy nàng .
_Lỗi tại anh ! Là tại anh !
_Lỗi lầm gì chứ, đây cũng đâu phải là điều anh muốn . Mà nếu có kể tội
ra thì em phải chịu đầu tiên nè, chẳng phải em đã rủ anh vào đây sao ?! –