RANH GIỚI - Trang 76

Nàng lén đưa tay quyệt những giọt nước mắt , đang lăn dài trên má . Tôi

cũng rưng rưng , cảnh hoàng hôn nhoà dần ...tôi xiết chặt lấy nàng như để
khẳng định lại điều mình vừa nói ...chiều tắt hẳn ...

.

****

.

_Chú ơi chú !!

_Gì vậy cháu ?

_Cho cháu hỏi ở đây là chỗ nào ạ !?

_Gần đến Hang Dơi rồi cháu ạ !

_Vẫn thuộc Ngọc Thanh à chú ?

_Ừ , hình như là thế , chú cũng ko phải dân ở đây .

_Vâng ! Cháu cảm ơn ạ .

_Không có gì .

Người đàn ông rồ ga phóng đi , anh đèn xe máy xa dần , trả lại bóng tối

lờ mờ dần bao phủ lấy 2 chúng tôi . Nhìn quanh chỉ thấy một vùng đồi núi
bao phủ lấy cánh đồng hoang vắng , văng vẳng tiếng ếch nhái kêu hoà lẫn
với tiếng ve tạo nên một mớ âm thanh hỗn độn , nàng bấu lấy cánh tay tôi :

_Chúng ta bị lạc rồi , làm sao đây anh , em sợ lắm !

Giọng nàng như đang sắp khóc , tôi vội cố trấn an :