TÀ DƯƠNG - Trang 115

- Chị đã có chỗ để đi rồi.

- Cưới xin à? Đã quyết rồi sao?

- Không phải.

- Tự lập à? Một phu nhân đi làm việc. Nực cười!

- Không phải tự lập đâu. Chị sẽ trở thành nhà cách mạng.

- Cái gì cơ?

Naoji nhìn tôi trân trối.

Lúc đó, người y tá mà bác sĩ Miyake để lại, cất tiếng gọi tôi:

- Quý phu nhân gọi cô đấy.

Tôi vội vàng chạy vào phòng bệnh, ngồi bên mẹ.

- Gì thế ạ?

Tôi ghé sát mặt mẹ hỏi thăm.

Mẹ vẫn im lặng nhưng hình như muốn nói điều gì đó.

- Nước à?

Tôi hỏi thăm.

Mẹ khẽ lắc đầu. Hình như mẹ không cần uống nước. Một lát sau, mẹ thì