TÊN TÔI LÀ ĐỎ - Trang 234

Tôi nghe tiếng chó sủa gần đó. Tôi nhận ra tiếng mọi con chó trong khu tôi
sống qua tiếng sủa của chúng, nhưng tôi không nhận ra được con chó này.

Trong quãng im lặng kế đó, tôi cảm thấy có một ai khác trong ngôi nhà,

tôi liền đứng bất động để anh ta không thể nghe tiếng bước chân tôi. Những
người lạ nói chuyện khi họ đi qua trên đường tôi nghĩ đến Hayriye và bọn
trẻ. Tôi cầu trời cho chúng đừng bị nhiễm lạnh. Trong khoảng im lặng kế
tiếp, dần dần tôi cảm thấy hối tiếc. Siyah không đến. Tôi đã phạm một sai
lầm, và tôi phải quay về nhà trước khi lòng tự ái của tôi bị tổn thương hơn
nữa. Kinh khủng, tôi tưởng tượng rằng Hasan đang theo dõi tôi, sau đó thì
tôi nghe có tiếng chuyển động trong vườn. Cánh cửa mở.

Tôi vội thay đổi vị trí. Tôi không biết tại sao mình làm thế, nhưng khi

tôi đứng sang bên trái cửa sổ mà qua đó ánh sáng yếu ớt từ khu vườn chiếu
vào, tôi nhận ra rằng Siyah có thể thấy tôi, theo lối nói của cha tôi, "trong
những bí ẩn của bóng tối." Tôi che mặt bằng tấm mạng và chờ, lắng nghe
tiếng bước chân anh ấy.

Siyah bước qua ngưỡng cửa và thấy tôi, bước vài bước nữa rồi dừng lại.

Chúng tôi đứng cách nhau năm bước và nhìn nhau. Trông anh khỏe khoắn
và mạnh mẽ hơn so với khi tôi thấy anh qua lỗ nhìn trộm. Im lặng.

"Giở tấm mạng ra," anh thì thầm, "Làm ơn đi mà."

"Tôi đã có chồng. Tôi đang chờ chồng tôi trở về."

"Giở tấm mạng ra đi," anh nói vẫn với giọng như cũ. "Chồng em không

bao giờ về đâu."

"Anh thu xếp gặp tôi ở đây để nói điều đó sao?"

"Không, anh nói thế để có thể nhìn em. Anh đã nghĩ về em suốt mười

hai năm qua. Giở tấm mạng ra đi, em yêu, hãy cho anh nhìn em dù chỉ một
lần."

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.